• If this is your first visit, be sure to check out the FAQ by clicking the link above. You may have to register before you can post: click the register link above to proceed. To start viewing messages, select the forum that you want to visit from the selection below.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Tác Giả - Tác Phẩm

Collapse
X
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Tác Giả - Tác Phẩm

    Kính thưa Quý thính giả, chúng tôi vừa hay tin, nhà thơ Phạm Văn Bình, tác giả của Chuyện tình buồn vừa rời khỏi dương thế. Xin nghiêng mình tạ ơn ông, vì một đoạn tình đẹp đã để lại chốn này.

    Xin trích lại bài tưởng niệm của nhà báo Thuan Vuong Tran, rất cảm ơn anh.

    "CON SÂU TRONG TRÁI VẢI" QUA ĐỜI

    Có thể nói Phạm Văn Bình là "nhà thơ một bài". Ai ngang qua một xóm đạo vắng, ngóng lên tháp chuông cao, nhìn tà áo cô gái đi lễ chiều nào đó, cắn vỡ tiếng chuông rền, nghe gió thổi qua tượng gầy Chúa trên thập tự mà không vang lên trong đầu "Năm năm rồi không gặp/Từ khi em lấy chồng/Chúa buồn trên thánh giá...". Chỉ mấy câu 5 chữ, qua tài hoa của Phạm Duy đã ở lại mãi, chí ít dài hơn đời tác giả.

    Nhà thơ Phạm Văn Bình, sinh ở Quảng Trị, ông là một giáo viên trước khi bước vào binh nghiệp. Quảng Trị là xứ đạo. Theo ông, khi còn trẻ, ông có yêu một cô xóm đạo, vì khác tôn giáo nên không đến được với nhau. Ông dõi theo bước chân cô và viết nên bài thơ "Chuyện Tình Buồn" đã được Phạm Duy phổ nhạc. Bài thơ nếu tính riêng về thơ, không phải là quá hay, quá mới. Nhưng khi hòa lẫn nhạc, câu chuyện mà bài thơ kể về, không khí hiu hắt mà bài thơ dựng nên, đã xuất hiện ở một gương mặt mới, dễ hình dung và đẹp hơn.

    Ca từ có thay đổi chút lời thơ, Phạm Duy luôn quá giỏi trong việc này, nhưng ông giữ lại một đoạn đặc biệt. Nhớ ngày nhỏ, khi nghe bài này, đến đoạn "Ngày nhà em pháo nổ, anh cuộn mình trong chăn, như con sâu làm tổ, trong... cô đơn", mình không cách nào đoán ra con sâu nằm trong cái gì, trong "trải dài cô đơn", "trang trải vài cô đơn", "trong trái vài cô đơn"... Mải đến khi lớn chút, mình mới biết đó là "trái vảI", trời đất, làm sao mà đoán ra được. Nhưng thi ảnh đó cứ gieo thắc mắc cho mình, tại sao con sâu phải ở trong trái vải mà không phải trái xoài, trái mãng cầu, trái đu đủ, trái ổi... Khi ông viết bài này, chiến tranh đã ở pha khốc liệt, trái vải là thức sản không dễ dàng mà tìm thấy, tại sao ông lại liên tưởng đến trái cây này? Ông và cô gái ông yêu đã có kỷ niệm nào liên quan đến trái vải? Một câu đùa, một lần ăn, một mùi hương? Chưa có dịp nào hỏi ông, nhưng tôi hiểu, sự đặc biệt của một hình ảnh, liên tưởng, có khi cứu được cả bài thơ, có khi mở cửa cho trí tưởng tượng, cho suy tư người đọc, người nghe, đến mức tác giả cũng không ngờ.

    Năm năm rồi đi biệt
    Anh chẳng về lối xưa
    Sân giáo đường cỏ mọc
    Gác chuông nằm chơ vơ
    Chúa buồn trên thánh giá
    Mắt nhạt nhoà mưa qua
    Trên cánh buồm ký ức
    Sóng thời gian lô xô.
    Ngồi bâng khuâng nhớ biển
    Bên bãi đời quạnh hiu
    Anh mang hồn thuỷ thủ
    Cùng năm tháng phiêu du.
    Anh một đời rong ruổi
    Em tay bế tay bồng
    Chiều hắt hiu xóm đạo
    Hồi chuông giáo đường vang.
    Năm năm rồi không gặp
    Từ khi em lấy chồng
    Bao kỷ niệm chôn kín
    Dường như đã lãng quên.
    Năm năm rồi trở lại
    Một màu tang ngút trời
    Thương người em năm cũ
    Đêm goá phụ bên song

    Buồn quá, nhưng đổ nát nào không buồn và ai chẳng có một nhà thờ riêng, một xóm đạo riêng, một sân giáo đường riêng, một người em năm cũ riêng. Tất cả ở đó, đợi sóng táp lên cánh buồm ký ức, ướt sũng một khi nào. Phạm Văn Bình, Phạm Duy và Chuyện Tình Buồn, vì thế sẽ còn ngân dài nữa, qua sân giáo đường, qua cỏ hoang, qua cánh buồm, qua biển đời quạnh hiu. Nhà thơ Phạm Văn Bình mất ngày hôm qua, tại Mỹ, nhưng con sâu trong cái tổ trái vải sẽ còn kể tiếp về nỗi cô đơn.

    Trích từ Khúc Nhạc Tình
    Hãy hướng về phía mặt trời mọc bóng tối sẽ khuất sau lưng anh.
Working...
X